Bỗng dưng thương… mẹ chồng!

92

Mẹ chồng – nàng dâu là câu chuyện muôn thuở, khác máu thì tanh lòng, Lan với mẹ chồng mình cũng vậy. Người ta nói mẹ chồng – nàng dâu không cần thương nhau thật lòng đâu, đôi khi chỉ cần cố gắng tỏ ra bằng mặt nhưng không bằng lòng cũng là tốt lắm rồi. Lan biết điều đó nhưng nhiều khi chẳng thể nào làm được.

Lan về nhà anh làm dâu cũng được 2 năm rồi, trước khi về chung một nhà Lan cũng biết mẹ chồng mình là người khó tính, trong khi mình lại là người chẳng khéo léo gì. Nhưng Lan nghĩ dù có thế nào mình cũng sẽ ráng nhịn mẹ để gia đình được ấm êm. Thế nhưng thực tế không được như Lan mong muốn.

Bỗng dưng thương… mẹ chồng 1

Mẹ chồng – nàng dâu, câu chuyện muôn thuở

Nhất là khi Lan sinh đứa con đầu lòng, cũng là đứa cháu đầu tiên của mẹ chồng cô. Mẹ cô là người miền Bắc xưa, có thể nói là khá lạc hậu trong việc nuôi dạy con cái. Còn Lan, tuy cô không phải là người biết cách chăm con khéo, nhưng cô lại tin vào cách chăm của những bà mẹ hiện đại, cô thường lên mạng để cập nhật nhanh nhất cách chăm sóc trẻ khoa học, đúng đắn. Và rồi suy nghĩ khác nhau, cách thực hiện khác nhau nên giữa mẹ chồng và cô bắt đầu xảy ra những cảm giác không hài lòng về nhau.

Mẹ chồng cho rằng cô mới sinh lần đầu sao có kinh nghiệm bằng bà, hơn nữa bà đã lạc hậu lại còn bảo thủ, luôn cho rằng cách chăm của mình là tốt nhất. Lan tuy không ưng ý nhưng cũng phải nghe theo lời mẹ, và trong lòng cô luôn chất chứa những ấm ức không được giải tỏa.

Bẵng đi một thời gian cô trở lại công ty đi làm, cô gửi con cho mẹ chồng khi bé mới 4 tháng tuổi. 4 tháng tuổi đứa trẻ chỉ mới biết lật và ngồi chưa vững. Nhưng vì không muốn sống trong cảnh “ăn bám” mãi, không muốn ngày qua ngày đối mặt với mẹ chồng, cô chọn cách đi làm sớm hơn dự định. Thời gian đầu cô đi đi về về, nhưng về sau do chỗ làm xa mà cô lựa chọn ở trọ gần chỗ làm và để con cho ông bà nuôi. Mỗi tuần cô và chồng về thăm 1 đến 2 lần.

Bỗng dưng thương… mẹ chồng 2

Mối quan hệ ngày một gay gắt

Thế rồi con của cô cũng hơn 1 tháng tuổi. Con bé có được như ngày hôm nay hoàn toàn nhờ vào công chăm sóc của bà nội nó. Cô biết điều đó, cô cũng rất biết ơn mẹ. Nhưng rồi nhiều lần cô làm sai ý mẹ hoặc những lúc tâm trạng bà khó chịu bà lại đổ lên hết đầu cô những bực tức trong lòng. Một lời bà nói, dù nặng dù nhẹ cũng luôn khiến Lan suy nghĩ và buồn phiền. Thời gian này cô còn mang bầu đứa thứ 2 nữa nên nhạy cảm, cô khóc thường xuyên với thái độ bà đối với mình.

Những ấm ức Lan luôn giữ trong lòng, chưa một lần dám bộc lộ ra với mẹ chồng, sợ rằng mang tiếng con dâu hỗn láo. Mà lạ thay, càng giữ càng khó chịu, Lan sợ mẹ chồng hay nói chính xác hơn là cô rất ghét mẹ. Nếu không phải vì con gái của cô đang ở nhà cùng bà, có lẽ cô không dám bước về căn nhà – nơi có những ánh mắt hằn học, nơi có những lời nói cứ chực để làm tổn thương cô. Cô sợ lắm giây phút cuối tuần, cô phải về nhà 2 ngày và đối mặt mấy chục tiếng với người cô vừa ghét vừa sợ.

Bỗng dưng thương… mẹ chồng 3

Nhưng sẽ trở nên nhẹ nhàng khi bình tâm suy nghĩ lại

Thế nhưng mới đây bỗng dưng cô thay đổi suy nghĩ, nhờ vào cuộc nói chuyện với một người bạn cũ của cô. Cô ấy cũng đã 2 đứa con, đã ở riêng và hiện đang buôn bán ở nhà. Lan nói rằng cô ấy sướng quá, ước gì Lan được như cô ấy. Sướng vì được ở cùng con, sướng vì không phải ở chung với mẹ chồng. Nhưng rồi bạn của Lan mới nói lại một câu khiến cô phải suy nghĩ “Tao thì ước gì bây giờ tao được ở với mẹ chồng. Một mình chăm hai đứa con mệt lắm!”.

Lan kể cho bạn mình nghe về những nỗi bực tức của mình về mẹ chồng, bạn cô khuyên cô rằng hãy nên bỏ qua tất cả cho mẹ chồng. Vì không phải lúc nào mẹ cũng mặt nặng mày nhẹ, mẹ có thái độ cũng là do bà chăm con quá mệt nên đôi khi không kìm nén được cảm xúc. Vì Lan không chăm con nên không biết được những vất vả hàng ngày bà phải chịu. Nếu Lan biết được, Lan nhất định sẽ thương bà cho mà xem.

Lan bắt đầu nghĩ lại quãng thời gian mình mới sinh xong, đúng vậy, lúc đó Lan luôn trong trạng thái mất ngủ  và mệt mỏi. Còn bây giờ Lan ăn ngon, mặc đẹp, ngủ đủ giấc… bởi vì cô không phải chăm sóc con nữa. Mỗi tuần cô chỉ chăm con có 2 ngày thôi nhưng lúc nào cũng bơ phờ, đau nhức mình mẩy. Lan chợt nghĩ “mình chỉ chăm có 2 ngày mà thở không ra hơi, mẹ chồng đã chăm nó hơn 1 năm rồi thì sao?”.

Rồi Lan bỗng cảm thấy thương mẹ chồng hơn cả. Bà đã chăm nó từ khi 4 tháng tuổi đến giờ. Một mình bà vừa chăm con, vừa làm việc, vừa nấu nướng, dọn dẹp… Lan có con mọn nhưng lại sống cuộc sống của người độc thân, còn mẹ chồng đáng ra phải được an dưỡng tuổi già thì phải còng lưng, thức đêm thức hôm chăm cháu.

Nghĩ được vậy Lan tự nhủ với lòng từ nay sẽ thôi không trách mẹ nữa, mẹ có nói gì khó nghe thì cũng bỏ qua, coi như những lời bà nói là vì bà quá mệt nên không kìm chế được mà thôi. Thay vì trách móc Lan nên biết ơn và thương mẹ chồng hơn mới phải.

Xem thêm: