Cô gái nghèo và niềm khao khát mãnh liệt được học đại học

91

Thời điểm này, có rất nhiều lá đơn xin trợ cấp học bổng của các em học sinh trên khắp mọi miền tổ quốc gửi đến các hội từ thiện mong được tiếp sức đến trường. Trong đó có một lá đơn gửi đến Hội Bảo trợ Bệnh nhân nghèo Thành phố Hồ Chí Minh gây sự ấn tượng mạnh về cô bé nghèo  nhưng có nhiều ước mơ giản dị, đáng trân trọng.

Dưới đây là nội dung lá đơn:

Câu chuyện của em!

Em biết mỗi ngày Hội nhận được rất nhiều lá đơn tương tự như em viết lúc này. Mỗi lá đơn gửi đi chứa đựng ước mơ cháy bỏng của các bạn học sinh nghèo từ khắp nơi trên tổ quốc gửi đến. Lá thư của em cũng không ngoại lệ, em có ước mơ, em có nghị lực, nhưng em cần một sự giúp đỡ để ước mơ, nghị lực ấy được chắp thêm đôi cánh mạnh mẽ hơn.

Không ai có quyền được chọn nơi mình sinh ra

Đã có nhiều lúc em nghĩ, nếu như em sinh ra ở một gia đình giàu có, gia đình em sinh sống ở một thành phố hoa lệ thì có lẽ cuộc đời em sẽ không bao giờ đứng trước sự phân vân: Nên đi học hay đi làm phụ giúp bố mẹ? Nhưng không, số trời định sẵn, em là con của bố mẹ, em sinh ra trong gia đình bần nông nghèo khổ. Em không được chọn bố mẹ, em không có quyền thay đổi quê hương, nhưng em tin mình có quyền thay đổi tương lai sau này.

Gia đình em sống ở miền Tây xứ Nghệ. Nhắc đến quê trong đầu nhiều người hình dung rằng quê chính là những cánh đồng cò bay thẳng cánh, những ruộng lúa xanh rì, những cây trái tươi tốt… Nhưng quê em không được như vậy. Quê em được bao quanh bởi núi đồi, ruộng nương ít, khô cằn như người xưa nói “chó ăn đá, gà ăn sỏi”… Bố mẹ em sinh ra trong một gia đình có đông anh em, chính vì vậy mà đất đai không có nhiều, quanh năm suốt tháng ai thuê gì thì làm nấy.

Nghề làm thuê ở quê không giống như công nhân làm ở các thành phố có lương cố định mỗi tháng. Thu nhập của bố mẹ rất bấp bênh. Dù rằng ai thuê gì làm nấy, song vì miền quê còn nhiều vất vả nên có khi bố mẹ em không có việc làm. Mỗi tháng số tiền cả bố và mẹ kiếm được nhiều nhất cũng chỉ đến 3 triệu là cùng. 3 triệu, nếu như chỉ ăn tiêu trong nhà thôi thì dè dặt cũng được. Nhưng 3 triệu mà dùng để nuôi 4 người con ăn học đối với bố mẹ thật sự là một áp lực lớn vô cùng.

tấm gương nghèo vượt khó 1

Bố mẹ đầu tắt mặt tối nhưng kinh tế vẫn khó khăn (hình minh họa)

Chúng em học giỏi là đúng hay sai?

Bố mẹ em có 4 người con. Chị gái đầu hiện đang là sinh viên năm 3 Trường Đại học Y dược Huế. Em là con gái thứ hai, mới nhận được tin trúng tuyển đại học Trường Nông lâm Huế. Phía sau em còn hai đứa em trai, đứa thứ ba vừa mất cách đây không lâu và đứa thứ tư còn đang học lớp 8.

Em không biết gọi là may hay xui khi mà cả 4 chị em tụi em đều có thành tích học tốt. Nếu chị em tụi em học kém, thi không đậu thì có thể ở nhà đi làm phụ giúp bố mẹ. Nhưng ngược lại, cả 4 chị em em đều học giỏi, là những học sinh ưu tú của trường. Đây là niềm tự hào của bố mẹ nhưng đồng thời cũng là gánh nặng đè lên đôi vai họ mỗi ngày.

Nuôi một người chị học đại học, kinh tế gia đình đã lao đao rất nhiều. Bây giờ thêm một đứa học đại học nữa – là em, liệu tấm thân gầy gò của bố mẹ có thể chịu đựng được? Và họ có thể chịu đựng được trong bao lâu?

Nuôi 2 chị em cùng học đại học là điều không thể đối với gia đình em

Năm 2014 em trai thứ ba của em mất. Em bị căn bệnh ung thư quái ác cướp đi cả tuổi thơ và cuộc đời còn dài phía trước của em. Gia đình em đã khó khăn, lại thêm khoản chạy chữa cho em trai nên nợ chồng chất nợ. Đất đai vốn đã ít lại phải bán bớt. Bố mẹ em vay mượn ngân hàng, anh em họ hàng số tiền lên đến hàng trăm triệu đồng. Cuối cùng bệnh thì không chữa được, nhà em gánh thêm biết bao khoản nợ.

Chị gái em hiện đang học năm 3. Lịch học dày kín nhưng chị vẫn cố gắng làm thêm đủ mọi việc với hy vọng có thể san sẻ bớt gánh nặng với cha mẹ. Tuy nhiên, số tiền chị kiếm được chẳng là bao so với số tiền học, tiền ăn, tiền ở chị phải chi hàng tháng. Rốt cục, bố mẹ cũng phải vay mượn để chị được ăn học đầy đủ, đàng hoàng.

Bây giờ là đến lượt em. Nghe tin em đậu đại học, mẹ nở nụ cười mà nước mắt tuôn rơi. Mẹ vui lắm nhưng đồng thời cũng lo lắng nhiều lắm! Không biết rồi mai đây bố mẹ có thể trụ được bao lâu để em có thể thực hiện được ước mơ của mình.

Bố mẹ đều đã về già, sức khỏe không còn được tốt như là trước đây nữa. Cách đây mấy tháng khi thấy sức khỏe mình yếu đi, bố đi khám và nhận tin mình bị bệnh gan, sỏi thận. Nằm viện điều trị mấy tháng, bệnh viện cho bố về nhà uống thuốc và theo dõi. Đúng ra bố phải được nghỉ ngơi, nhưng nếu bố nghỉ thì gia đình này ai lo? Hai đứa con gái đang đi học của bố hai chu cấp? Nghĩ vậy bố gắng gượng dậy đi làm, dù nắng dù mưa, dù sức khỏe ốm yếu…

tấm gương nghèo vượt khó 2

Nuôi 3 đứa con ăn học (hình minh họa)

Nếu em không học đại học, em sẽ làm gì?

Đã có lúc em nghĩ: hay thôi, không đi học nữa, đi làm thuê kiếm tiền trả nợ cho bố mẹ, rồi cùng bố mẹ nuôi chị học cho xong đại học? Nhiều người xung quanh khuyên em, gia đình khó khăn vậy đi học làm gì cho khổ bố mẹ ra. Nhưng bố mẹ thì khác, vẫn động viên em đi học đến cùng. Và quan trọng nhất, em thật sự muốn đi học, em khao khát được đặt chân vào cánh cổng Trường Đại học Nông lâm Huế.

Nhìn thấy cảnh những người ở quê không học hành, họ bỏ quê đi làm ăn mấy năm trời rồi lại về nhà lấy chồng, sinh con, tiếp tục cái nghề “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” mà em thấy tội nghiệp. Em không muốn mình cũng như họ, học hết lớp 12 là lấy chồng, sinh con. Em còn nhiều ước mơ muốn thực hiện. Em muốn học hỏi nhiều thứ. Em muốn biết nhiều nơi khác ngoài quê hương của mình. Em nghĩ chỉ có học đại học mới giúp em thực hiện được những nguyện vọng ấy.

tấm gương nghèo vượt khó 3

Em muốn đi học đại học (ảnh minh họa)

Em chưa bao giờ từ bỏ ước mơ của mình

Sinh ra trong gia đình khó khăn, ngay từ bé em đã ý thức được tầm quan trọng của việc học, và em biết chỉ có con đường học vấn mới đưa em thoát khỏi cuộc sống tăm tối này. Chỉ có tri thức mới làm cho cuộc sống của em tốt đẹp hơn. Nghĩ vậy, em đã không ngừng nỗ lực, vươn lên trong học tập.

Nhà nghèo, ngoài giờ học chính ở trường em phải phụ giúp cha mẹ việc nhà. Học thêm, mua thêm sách tham khảo là những thứ xa xỉ đối với em. Em chỉ có thời gian buổi tối để học thêm ở nhà. Hàng ngày, em đạp xe 7km đến trường trên con đường gập ghềnh đất đá. Trời lạnh thì lạnh đến thấu xương. Trời nắng thì nắng đến cháy da. Nhưng em chưa một ngày từ bỏ ước mơ được học của mình.

Quê em – miền Trung khô cằn, khắc nghiệt. Trồng trọt và chăn nuôi hoàn toàn phụ thuộc vào thời tiết. Mưa thuận gió hòa thì được mùa. Còn mưa không thuận gió không hòa, y như rằng năm đó cả vùng quê rơi vào cảnh túng thiếu. Em không muốn một cuộc sống phụ thuộc như thế! Em muốn có một phương án khác cho quê hương của mình! Em muốn việc trồng trọt, chăn nuôi người dân có thể tự quyết định, làm chủ chứ không phải trông trời, trông đất, trông mây… Nhưng kiến thức hiện tại của em không cho phép em làm điều đó.

Em đã đăng ký học Nông lâm ở Huế, em muốn tương lai mình là một kỹ sư chăn nuôi. Với những gì em học được ở trường, trước hết em muốn cho cha mẹ một ngành nghề khác với nghề làm thuê hiện tại. Sau đó, em muốn thay đổi cách trồng trọt, chăn nuôi hiện tại của người dân quê em. Những gì họ đang làm đều phụ thuộc vào trời đất, mà trời đất quê em không hề thuận lợi cho cái nghề họ đang làm.

tấm gương nghèo vượt khó 4

Em cần một sự giúp đỡ để giảm bớt áp lực kinh tế

Em cần một sự giúp đỡ!

Để thực hiện được ước mơ này em biết mình sẽ phải cố gắng rất nhiều! 4 năm học đại học thật dài, em sẽ phải nỗ lực học tập không ngừng để ra trường với bằng kỹ sư giỏi. Nhưng liệu em có thể đi đến đích là con số năm 4 đó hay không? Dĩ nhiên, trong thời gian học em sẽ phải làm thêm nhiều việc để phụ giúp bố mẹ. Nhưng chi phí học đại học không hề nhỏ, với số tiền ít ỏi đó không thể nào giúp em trụ vững được trong suốt chặng đường dài đó. Em cần một sự giúp đỡ…

Em cần sự giúp đỡ của Hội Bảo trợ Bệnh nhân nghèo Thành phố Hồ Chí Minh. Em cần sự động viên, khích lệ và quan trọng hơn hết là sự giúp đỡ bằng hiện vật để em có thể an tâm đến trường và vững tin học hành thật tốt. Em biết có rất nhiều hoàn cảnh khó khăn cần giúp đỡ. Em cũng biết có nhiều ước mơ đang cần được chắp cánh bay xa. Trong những ước mơ đó có ước mơ bé nhỏ của em. Nếu có thể, em mong ước mơ của mình được Hội chú ý và giúp đỡ. Nhưng nếu ước mơ của em chưa là gì so với những ước mơ lớn khác của các bạn, em cũng xin chân thành cảm ơn sự lắng nghe của Hội đối với hoàn cảnh của em.

Em xin chân thành cảm ơn!