Phá thai: Bạn trai muốn giữ, tôi thì không!

184

Thời gian gần đây cư dân mạng tỏ ra phẫn nộ với câu chuyện chàng trai ép bạn gái mình bỏ cái thai trong khi nếu phá có thể bạn gái sẽ bị vô sinh. Những lý lẽ anh ta đưa ra khiến người đọc vô cùng phẫn nộ. Nhưng tôi thì không, bởi vì suy nghĩ của tôi khá giống với anh. Tuy nhiên tôi không phải đang đồng tình, mà tôi chợt nhận ra nhiều điều sau câu chuyện ấy.

Anh chàng kia muốn bạn gái đi phá thai vì lý do anh chưa thể lo được cho mẹ con cô ấy, anh còn trẻ và gia đình không đồng ý. Trong khi cô gái hết mực van xin thì anh vẫn cương quyết cho rằng: nếu sinh đứa con ra mà làm nó khổ chi bằng không để nó ra đời. Đọc đến đây tôi bỗng giật mình, tôi nhìn thấy chính mình ở trong câu nói ấy. Bởi vì cách đây không lâu tôi đã lặp đi lặp lại câu nói đó với bạn trai mình rất nhiều lần.

Tôi là cô gái 25 tuổi trót mang bầu với bạn trai sau nhiều lần quan hệ không dùng biện pháp. Nói chính xác hơn là anh không muốn tránh thai, còn tôi thì khi muốn khi không. Anh muốn có con với tôi, tôi cũng vậy. Lập trường của anh rất rõ ràng, anh muốn có con nên anh sẽ không dùng biện pháp nào cả. Còn tôi, tôi muốn có con với anh nhưng khi thì mãnh liệt, lúc lại lo lắng. Khi lo lắng tôi sẽ uống thuốc, còn khi muốn tôi sẽ phó mặc cho ông trời. Thế rồi sau nhiều lần phó mặc tôi có thai thật sự.

phá thai 1

Cái thai sẽ khiến cuộc sống tôi gặp nhiều sóng gió

Khi có thai tôi đã rất hạnh phúc, bởi vì từ sâu trái tim tôi, tôi muốn có con với anh. Nhưng niềm hạnh phúc ấy nhanh chóng tan biến, để lại trong tôi biết bao suy nghĩ. Tôi không thể có con khi mà anh không phải chồng của tôi. Gia đình tôi sẽ như thế nào, bạn bè sẽ nói tôi thế nào, người đời sẽ cười chê ra sao… Tôi sợ tất cả những thứ đó, vậy nên mặc dù anh nói sẽ chịu trách nhiệm nhưng tôi vẫn một mực đòi bỏ nó đi.

Tôi cũng như anh chàng kia, nghĩ rằng nếu sinh con ra mà khiến con phải khổ chi bằng bỏ nó ngay từ khi còn trong bụng. Tôi đã nghĩ ra cảnh sau này con tôi sẽ trách móc tại sao lại sinh nó ra để ròi bây giờ nó phải khổ như thế này. Chúng tôi không thể làm đám cưới, và nó mãi mãi không có cha. Tuy nhiên bạn trai tôi không đồng ý, anh cương quyết giữ nó lại. Tôi vì sợ anh nên cũng giữ nó, nhưng chưa bao giờ từ bỏ suy nghĩ sẽ bỏ nó đi.

Những lúc bình yên không sao, nhưng hễ tôi và anh có chuyện là tôi ngay lập tức muốn bỏ đứa con đi liền. Bởi tôi nghĩ rằng còn con chúng tôi sẽ còn liên quan đến nhau, nếu đã cãi nhau và chia tay thì không nên có bất cứ mối ràng buộc nào. Cãi nhau chục lần thì cả chục lần tôi muốn bỏ nó. Cho đến ngày hôm nay nó còn nằm trong bụng tôi là vì anh muốn, anh cương quyết giữ chứ không phải vì tôi thương nó, nó là con của tôi.

Bỗng nhiên sao tôi thấy mình ác đến thế! Trước giờ tôi không cho rằng mình ác, tôi nghĩ rằng bỏ nó đi cũng là một cách thể hiện tình yêu. Nếu như cảm thấy không chắc chắn cho nó một tương lai tươi sáng thì nên bỏ nó từ sớm, bởi biết đâu sau này nó ra đời và trách cứ tôi thì sao? Có lẽ tôi đã sai! Có lẽ suy nghĩ của tôi thật tàn nhẫn!

phá thai 2

Tôi muốn bỏ con đi để sống cuộc sống bình yên

Đọc những lời bình luận của cư dân mạng dành cho anh chàng ép bạn trai mình phá thai, tôi bỗng cảm thấy đụng chạm đến mình quá nhiều. Họ chửi anh kia nhưng khác nào cũng đang chửi tôi đâu? Tôi thậm chí còn tàn nhẫn hơn cả anh kia vì đứa con nằm trong bụng mình, không chỉ muốn phá lúc nó còn 1 – 2 tháng tuổi mà kể cả khi 4 – 5 tháng rồi, nếu cãi nhau với bạn trai tôi vẫn nghĩ cách để phá bỏ nó.

Cho đến bây giờ đứa con vẫn được an toàn trong bụng nhưng không có nghĩa là tôi đã hoàn toàn chấp nhận sự tồn tại của nó. Chỉ là bây giờ nó quá to khiến tôi không có cách nào bỏ đi được nữa. Tôi vẫn không ngừng lo lắng cho tương lai, cho số phận của mình mà không màng gì đến việc hành động bỏ con chính là “giết người”. Thiết nghĩ nếu câu chuyện này được lan truyền trên mạng, chắc chắn tôi còn bị chửi nhiều hơn rất nhiều so với những “gạch đá” mà chàng trai kia nhận phải.

Tôi vô trách nhiệm khi để nó hình thành trong bụng mình, để rồi khi đã hình thành lại thản nhiên nói câu phá bỏ như kiểu nó là của nợ. Tôi yêu bản thân mình, tôi lo cho danh tiếng và số phận mình hơn là sự ra đời của một sinh linh bé nhỏ. Suy nghĩ độc ác như vậy, hành động tàn nhẫn như vậy, tôi có xứng đáng làm mẹ nó không?

Xem thêm: