Trước khi chết ai nấy cũng đều tiếc nuối 5 điều sau

139

Con người ta khi còn sống luôn bị trách nhiệm và những “chuẩn mực” đạo đức “giết chết” những mong ước của bản thân. Để rồi khi gần lìa khỏi đời mới cảm thấy hối tiếc vì đã không sống cho bản thân mình. Có thể hiện tại chúng ta sẽ không nhận ra những gì chúng ta đang “phớt lờ” là điều quan trọng. Chỉ khi nào “nhắm mắt xuôi tay” ta mới nhận ra, lúc đó đã quá muộn rồi.

Nuối tiếc gì không sống thật với chính mình

Rốt cuộc thì con người ta có bao nhiêu bộ mặt giả tạo? Ban ngày là một khuôn mặt, đêm đến lại là khuôn mặt khác. Rõ ràng lòng ta rất buồn và chán nản, thế nhưng rồi đối diện với người đời lại cố gắng mỉm cười như không có chuyện gì. Rõ ràng có những người ta rất ghét, thế nhưng đứng trước mặt vẫn phải cười nói vui tươi. Rồi có những người ta yêu mến nhưng lại chẳng đủ dũng cảm để nói ra.

Thường thì con người sẽ chấp nhận sống với “bộ mặt giả tạo” đó để thích ứng với cuộc sống. Họ ép cảm giác của bản thân phải làm khác đi với những gì nó đang thể hiện. Và rồi họ chỉ nhận thấy mình ngược đãi bản thân khi họ sắp lìa xa nhân thế.

Trước khi chết ai nấy cũng đều tiếc nuối 5 điều sau 1

Khi còn sống chúng ta đã không sống như những gì ta muốn

Nuối tiếc vì đã dốc hết sức để làm việc

Cuộc sống này rất ngắn, hẳn là ai trong chúng ta cũng đã từng nghe lời khuyên rằng hãy hưởng thụ cuộc sống này đi. Nhưng ta không nghe lời, cố gắng làm việc hết mình để kiếm thật nhiều tiền. Ngỡ rằng có nhiều tiền rồi thì cuộc sống họ sẽ bước sang một trang mới. Ừ, đúng là bước sang trang mới thật, đó là khi họ không còn tồn tại trên đời này nữa.

Giá như thời gian quay trở lại, chúng ta sẽ làm việc ít thôi, thời gian còn lại để sống cho bản thân, tận hưởng giây phút bên gia đình, bạn bè. Cuộc đời này còn nhiều thú vui lắm, chắc chắn chúng ta chưa thể nào trải qua được. Giá như thời gian có thể quay lại để chúng ta tận hưởng hết những điều tuyệt vời đó.

Nuối tiếc vì ngược đãi với cảm xúc của bản thân

Vì giữ mối quan hệ với người này người nọ, vì giữ hình tượng mình là một người thế này thế kia… nhiều người không ngần ngại bỏ qua cảm xúc của mình để xây dựng một hình ảnh như mọi người mong muốn. Rõ ràng rất giận, rất khó chịu nhưng vì muốn giữ hình tượng bản thân trong mắt mọi người lại phải tỏ ra mình là người hiền lành, chịu đựng giỏi. Rõ ràng rất yêu, yêu đến nồng cháy nhưng vì lý do gì đó mà buộc trái tim phải chịu đựng sự giày vò của nhớ nhung cũng không một lần dám thổ lộ.

Chúng ta luôn cố gắng đối tốt với mọi người nhưng với cảm xúc của bản thân thì lại quá tệ. Chỉ khi ta sắp chết đi ta mới biết rằng thì ra mấy mươi năm qua ta chưa hề sống cho mình.

Trước khi chết ai nấy cũng đều tiếc nuối 5 điều sau 2

Ai cũng có thói quen ngược đãi bản thân

Nuối tiếc vì đã không dành nhiều thời gian cho bạn bè

Có thể chúng ta đã từng có rất nhiều bạn, thế rồi năm tháng qua đi khi chúng ta đã lập gia đình thì những người bạn đó bỗng bị ta “xóa số gạch tên”. Khi có gia đình, bạn bè là một điều “xa xỉ”, ta chỉ biết có chồng/ vợ, con, gia đình của ta… Mối quan hệ bị bó buộc trong khuôn khổ gia đình, trong khi đó ta rõ ràng biết rằng bạn bè khiến cuộc sống của ta trở nên thú vị như thế nào. Mất đi họ xem như cuộc sống của chúng ta mất đi vạn phần ý nghĩa.

Nuối tiếc vì đã không yêu thương bản thân mình thật nhiều

Chỉ khi nào sắp chết chúng ta mới biết yêu thương mình là điều quan trọng như thế nào. Chúng ta yêu người này người nọ, yêu công việc… thế rồi quên mất việc yêu chính bản thân mình. Ngẫm lại thanh xuân mà xem, có phải chúng ta rất nhiều lần bỏ bê sức khỏe của bản thân, không chăm sóc sắc đẹp… để cơ thể trở nên yếu ớt và nhan sắc thì tàn phai theo năm tháng? Ta sống hết mình cho người khác, cho công việc để rồi đổi lại ta được gì?

Có phải nếu được sống lại chúng ta sẽ yêu thương bản thân mình hơn hay không? Ăn những món mình thích, làm những điều mình muốn, đi đến những nơi mình mơ ước… Sẽ thôi không ngốc nghếch yêu đương khờ dại, sẽ thôi không hi sinh vô ích cho những người, những điều không xứng đáng… Thế nhưng tất cả đã quá muộn rồi.

Tại sao phải đợi chết đi rồi chúng ta mới trở nên nuối tiếc như vậy? Tại sao ngay từ bây giờ chúng ta không sống cho mình để rồi khi chết đi cũng cảm thấy mãn nguyện?

Xem thêm: