Không phải đàn ông nghèo chung thủy, chỉ là họ chưa có tiền để bao gái thôi

37

A.N.H đi vào giữa đám đàn bà hở hang kia, xoay vỗ m.ô.n.g. em này, sờ n.g.ự.c. em kia rồi kéo một em ngon nhất vào lòng:"N.g.ự.c. to nhất, đêm nay đi với anh."
Nhiều người đàn ông không có tiền thường tự đắc rằng mình rất chung thủy, không lăng nhăng như những gã đàn ông giàu có.

Thế nhưng, thực tế thì nghèo chẳng có gì đáng tự hào cả và chính chính bới các anh nghèo nên mới không có gái theo và cũng chằng dám theo gái đẹp mà thôi.Khi tôi lấy Thứ, anh là người đàn ông nghèo “mạt hạng”. Mỗi ngày anh chạy con xe đạp cà tàng đi bán bánh đa kê. Tôi lại thích ăn món đó, cũng bởi mấy lần mua hàng của anh mà chúng tôi quen nhau rồi tiến tới đám cưới.

Quê anh ở rất xa, ba mẹ đều làm ruộng, còn anh ở ngoài này thuê một phòng trọ chỉ tầm 12 mét vuông.

Đến khi cưới vợ, anh cũng không đủ tiền thuê căn phòng to hơn.Tuy nhiên, tôi không phàn nàn gì về anh chính bới một khi đã gật đầu lấy anh, tôi đã lường trước được những điều mình phải trải qua.Có một điều mà tôi rất quý ở Thứ, đó là anh luôn cảnh giác trong mọi mối quan hệ, anh không lúc nào nhìn gái xinh, thậm chí nếu có anh cũng phán rằng “không đẹp bằng vợ”. A.N.H từng hứa với tôi trong ngày cưới rằng cả đời này sẽ chung thủy với mình tôi, tuyệt đối không tơ tưởng người đàn bà khác.

Tôi đã tin như vậy, cho đến khi vợ chồng tôi dần trở nên khá giả.Lần đó, người bác của tôi đi lao động nước ngoài chục năm nay bỗng quay về nước.

Thấy hoàn cảnh vợ chồng tôi khó khăn quá, bác bèn cho mượn hơn 50 triệu để làm ăn.Nhờ số tiền đó, cùng với sự chịu thương chịu khó của 2 vợ chồng, chúng tôi đã mở được một tiệm sửa chữa xe máy. Sau đó là 2 tiệm, 3 tiệm và giờ đã được gọi là ông bà chủ lớn.

Hiện nay, kinh tế của vợ chồng tôi rất ổn định, không còn cảnh ăn hôm nay lo bữa mai, cũng không còn cảnh ở trong căn phòng ẩm ướt mà đã chuyển sang một ngôi nhà tiện nghi hơn. Đương nhiên, chồng tôi cũng bỏ nghề bán bánh đa kê từ lâu.Nhưng rồi, hạnh phúc ngắn chẳng tày gang. Càng giàu có, tính tình chồng tôi càng thay đổi. Hiện thời anh không còn yêu thương tôi như xưa, thậm chí khi tôi sinh con, anh còn không có mặt trong khám đa khoa vì ngày đó đang đi du lịch.Khi tôi ở cữ, chồng gọi mẹ anh lên chăm tôi còn anh thì chưa lúc nào động vào một cái tã của con. Nhưng đến giờ tôi đã đẻ được 4 tháng, nhiều lần gợi ý nhưng chồng không chạm vào người.

Mỗi khi thấy tôi sát lại, anh lại kêu mệt rồi quay đi. Tâm sự với mẹ chồng thì bà nói:

– Chắc nó nghĩ cho con, sợ con mới sinh xong thì ảnh hưởng tác động sức khỏe thôi, chứ tính chồng con chung thủy, thương con thế nào con còn không biết à??

Thế mà, đêm đó, chồng nói phải ở lại tiệm vì có con xe khách đòi sửa gấp nhưng nửa đêm tôi lại bất thần nhận được tin nhắn ảnh của đứa bạn bè gửi. Tôi trố mắt lên nhìn, đó là chồng tôi đang đứng chọn gái làng chơi ở con đường chuyên mua bán dâm.Tôi S.o.c lắm nhưng vẫn chưa dám tin vào mắt mình. Ngày hôm sau, tôi quyết định theo dõi chồng. Quả thật, anh không hề ở lại tiệm mà đi thẳng ra con đường quen thuộc đó.A.N.H đi vào giữa đám đàn bà hở hang kia, xoay vỗ m.ô.n.g. em này, sờ n.g.ự.c. em kia rồi kéo một em ngon nhất vào lòng:

– N.g.ự.c. to nhất, đêm nay đi với anh.

Cô gái kia im lặng, anh liền lôi cọc tiền trong túi ra:

– Em yên tâm, anh giờ nhiều tiền lắm rồi, đừng nói là bao em, anh bao một lúc chục cô ở đây cũng được. Thế nào?? Đi không??

Thấy tiền, cô gái kia bèn sáng mặt vội vàng hôn chụt chồng tôi rồi leo lên xe.Tôi đứng bên phía ngoài chứng kiến cảnh tượng đó mà tim đập chân run. Phải tận mắt nhìn thấy, tôi mới tin hiện thời người chồng hiền lành, cục mịch năm nào của mình đã biến chất như thế.Tôi òa khóc và lật đật trở về nhà. Mẹ chồng thấy tôi thì vội vàng hỏi:

– Sao thế con?? Trúng gió à??

Tôi tức quá bèn hất ngã mẹ chồng:

– Mẹ về mà hỏi đứa con trai tốt đẹp của mẹ ấy. Tôi ghê tởm anh ta, mẹ bảo anh ta cảnh giác có ngày mang mắc bệnh về cái nhà này. Không…tôi phải đi, phải ra đi.

Tôi nói một hồi, vừa nói vừa khóc mặc kệ mẹ chồng đang không hiểu chuyện gì. Sau đó, tôi bế con về bên ngoại và để lại tờ đơn ly dị.Còn chồng tôi, vội vàng chạy tới quỳ xuống xin lỗi. A.N.H nói anh trót dại, anh nói anh không phản bội tôi, đơn thuần vì cuộc sống dư giả nên anh sinh ra tật xấu. Tuy vậy, tôi đã quyết định: không lúc nào tha thứ cho anh ta nữa.

Theo:BTS